Ngày Ấy Tôi Ra Đi

0
57

Ngày sinh nhật lần thứ 13 của tôi là ngày tôi chính thức ra khỏi vòng tay gia đình, 2 năm sống nhờ nhà người khác, những ngày tháng đó, đối với con bé mới lớn quả là những ngày kinh khủng. Tôi không hiểu hết được ý nghĩa cuộc ra đi, tôi chỉ biết tôi bị rời xa gia đình. Tôi nhớ ba má, nhớ các em đến cồn cào.

Năm 14 tuổi, tôi rơi vào bế tắc, từ một đứa học giỏi trường làng, tôi trở thành học dốt nhất lớp trường chuyên. Tôi không muốn học vì nỗi nhớ nhà, không dám về vì sợ ba đánh. Vì tự ti với bạn bè, tôi gồng mình chiến đấu với chính tôi.

Lên cấp 3, tôi rơi vào sự chê cười của bạn bè, người thân và mất lòng tin ở ba má. Vì học trường chuyên, trường huyện, tốn tiền, mà rớt ra bán công, tôi tự thuê nhà ở cùng với những đứa em, tự đi chợ, tự lo cho mình bằng những khoản tiền hàng tháng gia đình cho. Tôi trở nên già dặn và giỏi công việc sắp xếp từ đó. Tôi không được phép yếu đuối khi phải là chị hai của đàn em mới chập chững vào môi trường mới, là nơi động viên tinh thần nếu đứa nào nhớ nhà, là nơi che chở cho đứa nào yếu đuối. Tôi giấu đi luôn sự vô tư hồn nhiên của tuổi mới lớn, thay vào đó luôn có sự suy tư, tính toán. Tôi còn đi học võ thuật để không ai còn nhận ra tôi tiểu thư yếu đuối, cũng là để “sẵn sàng chiến đấu” khi có ai ăn hiếp các em tôi.

Đấy cũng là khoảng thời gian có ảnh hưởng khá nhiều đến cuộc sống của tôi hiện giờ. Những nỗi lòng của tôi ngày ấy không ai hiểu, cũng không thể sẻ chia. Kể từ khi đôi bàn tay tiểu thư yếu đuối biết nắm chặt lại sẵn sàng tung ra một cú đấm kèm với một tiếng hét thật to giữa đám đông võ sinh, tôi biết rằng tôi đã tạo cái vỏ bọc cho chính mình, mà không ai có thể xâm phạm được…

Trong tôi, Sài Gòn là nơi tôi luôn mong đợi, dù tôi không biết nó như thế nào, ai nói giọng Sài Gòn tôi đều thích. Tôi tìm hiểu về Sài Gòn khi tôi một mình, tôi muốn sau khi học xong cấp 3 tôi phải vào Sài Gòn. Tôi mơ được sống ở thành phố hoa lệ này.

Ngay ngày cuối cùng, thi xong cấp 3, tôi đã nói với ba má hãy cho tôi đi, nhà tôi lúc đó rơi vào khó khăn nên cũng lưng chừng và có một nỗi sợ là sợ tôi thi rớt tốt nghiệp thì vào Sài Gòn làm gì.

Những ngày tháng học ở Sài Gòn, tôi rất ít đi học. Trong tôi luôn tồn tại một chuyện, đó là làm sao để có thể tự mình sinh sống mà ít phiền đến ba má và họ hàng. Tôi làm thêm bất cứ việc gì có thể, tôi đã từng khóc và nghỉ ngay lập tức vì tham nhiều tiền mà đi tiếp thị rượu để gọi người xứng cha chú bằng anh. Tôi làm phục vụ quán cà phê, họ bảo phải ăn mặc khác đi, rồi cũng khóc và nghỉ. Nghề cuối cùng và lâu nhất là dạy thêm tiếng Anh. Từ dạy cấp 1, tôi chuyển qua dạy cấp 2, và cấp 3 để được nhiều tiền hơn. Những thầy dạy chuyên môn luôn muốn tôi đi theo nghành du lịch, họ tạo điều kiện cho tôi vào nhóm để dạy thêm kiến thức. Nhưng khi vừa tốt nghiệp, tôi đã quyết định nghỉ ngay lập tức và chuyển hướng.

Đến giờ, tôi cho đó là cái duyên, nghề chọn người. Nhờ vào vốn luyến tiếng Anh của tôi, công ty đầu tiên là Văn phòng đại diện may mặc hàn quốc Sptex, đã đồng ý nhận tôi vào đào tạo và làm việc. Trải qua nhiều công ty cũng là công ty may mặc, kiến thức và kinh nghiệm chuyên môn của tôi cũng từ đó mà thành. Tôi luôn ấp ủ một ngày nào đó mình sẽ tạo một làn gió mới đến với ngành này.

Love

Nkim

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây